DẤU XƯA
Cứ mỗi lần ai xa, con đường về lại dài hun hút cho mắt ai dõi trông vời vợi. Ánh tà dương có theo ai đếm dấu đơn côi?
Hoa cỏ may ơi thôi đừng níu chân ai mà chi nữa, bởi chẳng còn ai cùng tháng ngày ghi dấu vụn rời...
Rồi dấu xưa mãi xa bên kia thềm ước vọng, tiếc mà chi mang lưu luyến mà chi? Sao vẫn thấy dường như là nỗi nhớ, một chút thôi xao xuyến tận đáy lòng.
Dẫu vẫn biết cuộc đời xa lắm thế, em hay tôi mang mãi nỗi niềm riêng, dẫu vẫn thấy một chút buồn xa vắng, ai mang chi cho thoả chí tang bồng...
Lối xưa về dẫu dài trong ký ức, ta vẫn mang theo suốt cuộc đời. Em hay tôi cùng nỗi niềm hoài vọng, trò ú tim em đã thả về ai?
Tháng ngày xưa ta vẫn mang ước nguyện, em ngoan hiền bên một nỗi niềm riêng. Dấu xưa ấy giờ đã thành hoài niệm, chút hương xưa ta níu giữ muôn đời.
Trầm Ca
| < Trước | Sau > |
|---|





